Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

2. Nhận diện & đánh giá nguy cơ

Nâng đỡ và Di chuyển Bệnh nhân Thủ công (Manual Patient Handling): Nhận diện Mối nguy theo OSHA

Trong một ca trực bình thường tại khoa nội trú, một điều dưỡng có thể thực hiện từ 20 đến 30 lần di chuyển hoặc hỗ trợ bệnh nhân — từ chuyển bệnh nhân từ giường sang xe lăn, giúp bệnh nhân ngồi dậy, xoay trở bệnh nhân nằm liệt, đến đỡ bệnh nhân vào nhà vệ sinh. Mỗi thao tác đơn lẻ có thể không quá nặng, nhưng tổng tích lũy trong một ca 8–12 giờ tạo ra tải trọng cơ học đáng kể lên cột sống và các khớp lớn.

Rối loạn Cơ xương khớp Nghề nghiệp (Work-related MSDs) tại CSYT: Phân loại và Ý nghĩa Quản lý

Khi nhân viên điều dưỡng báo cáo đau thắt lưng sau một ca trực dài, phản ứng phổ biến nhất trong nhiều cơ sở y tế vẫn là khuyên nghỉ ngơi và uống thuốc giảm đau. Đây là cách tiếp cận xử lý triệu chứng — không phải quản lý nguy cơ nghề nghiệp. Sự khác biệt này có ý nghĩa quan trọng: nếu điều kiện làm việc gây ra triệu chứng không được xem xét và cải thiện, triệu chứng sẽ tái phát và tích lũy thành tổn thương mạn tính. Rối loạn cơ xương khớp liên quan đến công việc (work-related musculoskeletal disorders — MSDs) là nhóm bệnh lý và chấn thương ảnh hưởng đến cơ, gân, dây chằng, dây thần kinh, khớp và đĩa đệm, có nguyên nhân hoặc bị làm nặng thêm bởi các yếu tố nghề nghiệp. Hiểu rõ phân loại và cơ chế của nhóm bệnh này là bước đầu tiên để xây dựng chương trình phòng ngừa có hệ thống.

Hồ sơ Theo dõi Liều Bức xạ Cá nhân: Lập, Quản lý và Lưu trữ

Hồ sơ liều bức xạ cá nhân là tài liệu pháp lý quan trọng nhất trong chương trình an toàn bức xạ của cơ sở y tế. Nó trả lời câu hỏi cốt lõi trong bất kỳ tranh chấp hay điều tra nào: "Nhân viên này đã nhận liều bức xạ nghề nghiệp bao nhiêu, trong thời gian nào, tại điều kiện làm việc nào?" Không có hồ sơ liều đầy đủ — không thể trả lời câu hỏi này, và cơ sở mất lợi thế pháp lý hoàn toàn.

Nhân viên Y tế Mang thai và Phơi nhiễm Bức xạ: Quy định và Biện pháp Bảo vệ

Một kỹ thuật viên X-quang phát hiện có thai khi thai đã được 8 tuần — tức là trong suốt thời gian chưa biết, cô vẫn làm việc bình thường với liều đo được trong 8 tuần đó là 3,2 mSv toàn thân. Câu hỏi từ lãnh đạo khoa: "Liều đó có nguy hiểm cho thai không? Chúng tôi cần làm gì tiếp theo?" Đây là tình huống không hiếm trong bệnh viện. Nắm vững quy định giới hạn liều thai kỳ, quy trình thông báo, và trách nhiệm pháp lý của cơ sở giúp xử lý đúng và giảm lo lắng không cần thiết cho nhân viên

An toàn Bức xạ trong Y học Hạt nhân và Xạ trị: Đặc thù và Yêu cầu Kiểm soát

Y học hạt nhân (nuclear medicine) và xạ trị (radiation therapy) là hai lĩnh vực y tế có mức độ phơi nhiễm bức xạ phức tạp nhất trong bệnh viện. Khác với X-quang chẩn đoán — nơi thiết bị tắt là hết bức xạ — trong Y học hạt nhân, nguồn phóng xạ đã được đưa vào cơ thể bệnh nhân, và bệnh nhân trở thành nguồn phát bức xạ liên tục trong nhiều giờ đến nhiều ngày. Với xạ trị, nguồn phóng xạ hoặc máy gia tốc có năng lượng rất cao đòi hỏi thiết kế phòng đặc biệt và quy trình vận hành nghiêm ngặt

Phòng X-quang, CT, C-arm: Yêu cầu Che chắn Bức xạ và Kiểm soát Khu vực

Trong đợt thanh tra an toàn bức xạ tại một bệnh viện hạng II, phòng CT được phát hiện có tường ngăn phòng chờ chỉ dày 10 cm bê tông — trong khi quy định yêu cầu suất liều ngoài phòng không vượt 0,5 µSv/giờ. Đo kiểm thực tế cho kết quả 2,1 µSv/giờ tại vị trí ghế ngồi chờ của bệnh nhân. Cơ sở phải tạm dừng hoạt động CT để cải tạo. Tình huống này không hiếm. Phần lớn lỗi xảy ra ở khâu thiết kế ban đầu hoặc khi cải tạo thêm phòng mà không tính toán lại che chắn bức xạ. Bài này tổng hợp yêu cầu pháp lý hiện hành để lãnh đạo và cán bộ kỹ thuật có thể kiểm tra được.

Bệnh Phóng xạ Nghề nghiệp: Nhận biết, Phân loại và Tiêu chí Chẩn đoán

Bệnh phóng xạ nghề nghiệp là một trong 35 bệnh nghề nghiệp được công nhận theo TT 60/2025/TT-BYT và được hưởng bảo hiểm xã hội theo TT 60/2025. Trong môi trường bệnh viện, nguy cơ mắc bệnh phóng xạ nghề nghiệp thấp hơn nhiều so với các ngành công nghiệp phóng xạ — nhưng không phải bằng không, đặc biệt với các nhóm tiếp xúc cao như bác sĩ can thiệp mạch, nhân viên Y học hạt nhân. Nhận biết sớm các dấu hiệu lâm sàng và hiểu đúng tiêu chí chẩn đoán theo quy định hiện hành là năng lực cốt lõi của cán bộ y tế lao động tại cơ sở y tế có nguồn bức xạ.

Đo Lường và Giám sát Liều Bức xạ Cá nhân: Hướng dẫn Thực hành cho Cơ sở Y tế

Theo dõi liều bức xạ cá nhân (individual dose monitoring) là xương sống của mọi chương trình bảo vệ nhân viên bức xạ. Không có số liệu liều, cơ sở không thể biết chương trình ALARA có hiệu quả không, không thể phát hiện sự cố, và không thể chứng minh tuân thủ pháp luật khi bị thanh tra. Luật NLNT 2025 (Điều 25đ) và NĐ 332/2025 quy định rõ: người đứng đầu cơ sở có giấy phép tiến hành công việc bức xạ phải "tổ chức theo dõi liều chiếu xạ đối với nhân viên bức xạ." Đây là nghĩa vụ pháp lý, không phải tùy chọn.

Nguyên tắc ALARA: Giảm thiểu Phơi nhiễm Bức xạ đến Mức thấp nhất có thể

Khi giới hạn liều pháp lý là 20 mSv/năm, câu hỏi thực tế không phải "làm sao để không vượt 20 mSv" — mà là "làm sao để liều thực tế của nhân viên thấp nhất có thể." Đó là bản chất của nguyên tắc ALARA.